Các cặp vợ chồng tham dự đến nhà thờ than dự thánh lễ cùng nhau hạnh phúc hơn

Các cặp vợ chồng tham dự đến nhà thờ than dự thánh lễ cùng nhau hạnh phúc hơn

Một nghiên cứu mới đã tiết lộ rằng các cặp vợ chồng đi nhà thờ cùng nhau thì hạnh phúc hơn những cặp vợ chồng không đến nhà thờ cùng nhau. Christian Post báo cáo rằng nghiên cứu được thực hiện bởi Viện Nghiên cứu Gia đình, cho thấy 78% các cặp vợ chồng tham dự thánh lễ nhà thờ cùng nhau là “rất hạnh phúc” hoặc “vô cùng hạnh phúc”.

Ngược lại, nghiên cứu cho thấy chỉ có 67% các cặp vợ chồng không đến nhà thờ nói rằng họ hạnh phúc, trong khi chỉ có 59% các cặp vợ chồng chỉ có vợ đến nhà thờ nói rằng họ hạnh phúc. “Rõ ràng, sự trợ giúp được chia sẻ và sự giúp đỡ của nó có liên quan đến chất lượng cao hơn của mối quan hệ từ báo cáo”, nghiên cứu kết luận.

Nghiên cứu cũng cho thấy người đàn ông bị ảnh hưởng rất nhiều bởi hạnh phúc của anh ta khi anh ta đến nhà thờ hơn là khi chỉ có phụ nữ tham gia các thánh lễ.

Lý do cho điều này cho thấy rằng nhà thờ thường khuyến khích đàn ông chăm sóc gia đình.

Phát hiện của chúng tôi cho thấy sự giúp đỡ tôn giáo của nam giới đặc biệt có lợi cho các mối quan hệ của họ, có lẽ một phần vì nhà thờ, giáo đường, là một vài trong số ít các tổ chức trong cuộc sống dành sự quan tâm bền vững để khuyến khích đàn ông. để đầu tư vào gia đình của họ, cộng đồng trích dẫn nghiên cứu.

ĐỂ GIA ĐÌNH CÓ HẠNH PHÚC

Ðặc biệt là tìm hạnh phúc trong gia đình, hoặc nói: làm sao để gia đình có hạnh phúc, thì cũng thế thôi. Con người ta ai cũng muốn sống hạnh phúc, ai cũng muốn có hạnh phúc, mà gia đình hạnh phúc thì tuyệt vời hơn tất cả mọi sự trên thế gian này, nhưng làm thế nào để có hạnh phúc chứ?

Hạnh phúc, có rất nhiều định nghĩa: đối với người nghèo thì hạnh phúc của họ chính là có tiền, có cơm ăn ngày hai bữa, có áo có quần mặc là đủ rồi; hạnh phúc đối với người giàu có thì muốn có nhiều tiền hơn, có quyền thế hơn; đối với các bạn trẻ thì hạnh phúc là có một nghề nghiệp ổn định, có tiền lẻ để xài, và có một cô bồ dể thương, xinh xắn là nhất trên đời… và những ước mơ hạnh phúc khác mà con người muốn có trong cuộc sống hiện tại.

Nhưng tất cả những điều ấy không phải là hạnh phúc, bởi vì có tiền thì muốn có tiền nhiều hơn, có tiền nhiều hơn thì ăn không ngon miệng, ngủ không ngon giấc, vì sợ… trộm, mà sống trong lo sợ thì làm sao mà có hạnh phúc được chứ? Và các bạn trẻ đã có người yêu, thì ngày đêm đều sống trong nổi lo, lo bị mất việc, lo bị bồ giận, lo bị bồ đá, lo đủ thứ. Như thế thì làm sao mà có hạnh phúc được.

Hạnh phúc, không phải tự trên trời rơi xuống cho mình hưởng, cũng chẳng phải ai cho mình cả, nhưng chính là do mình tự tạo lấy hạnh phúc cho mình (các nhà cố vấn, các chuyên gia về gia đình, cũng chỉ đưa ra cho ta những phương pháp, những lời khuyên mà thôi). Và khi đã có hạnh phúc rồi, thì làm thế nào mà giữ được nó?

Thiên Chúa đã tạo dựng nên Adong, đặt ông ở trong vườn địa đàng, tức là vườn hạnh phúc, Ngài ban cho ông một tình yêu (bà Eva), đã ban cho ông mọi thứ cần dùng cho cuộc sống như ăn, uống, mà không cần phải làm lụng mỗi ngày 8 tiếng đồng hồ nơi công xưởng, nơi nhà máy làm chi cho mệt nhọc, Ngài cũng đã ban cho ông mọi thứ trong vườn làm sở hữu của mình, ban cho ông quyền cai quản vũ trụ… … Tóm lại: Thiên Chúa đã ban cho ông vật chất (có đủ mọi thứ cần dùng), danh vị (làm con người) và quyền lực (trên mọi loài ở mặt đất) để ông được hạnh phúc, và hạnh phúc nhất là được sống mãi với Thiên Chúa.

Nhưng ông Adong đã đánh mất tất cả hạnh phúc ấy (lý do tại sao thì khỏi cần nói lại vì ai cũng biết). Nguyên tổ đã đánh mất hạnh phúc, thì con cháu bây giờ và mãi mãi sau này đều đi tìm lại hạnh phúc ấy.

Mà cái hạnh phúc lớn nhất, theo tôi, chính là hạnh phúc gia đình.

Người ta thường nói: Gia đình là nhà trường đầu tiên, là nơi đào tạo con người; người ta thường quan niệm rằng, gia đình là cái mắt xích liên kết xã hội thành một khối đoàn kết… Nếu gia đình không có kỉ cương, không có một nền giáo dục tốt, thì sẽ sản sinh ra một thế hệ trẻ không có đạo đức, gây nguy hại cho xã hội. Mà con cái trong gia đình được giáo dục tốt thế nào được khi mà bố mẹ “cơm không lành, canh không ngọt”. Mấy năm trở lại đây, tại Saigon báo chí đã đăng nhiều tin tức: những phần tử tội phạm thanh thiếu niên đều là những đức con nhà giàu có, con cán bộ cao cấp, tất nhiên chúng nó có rất nhiều tiền và cũng rất… túng tiền. Nhiều tiền là vì cha mẹ có tiền cho chúng nó xài chơi quen rồi, đến khi không còn tiền nữa thì đi giựt dây chuyền của người đi đường, đi ăn cắp để hút, để chích choác, để ăn nhậu, để bao gái, đó không phải là túng tiền sao?